Ta gặp lại A Nương, nàng đã được bôi thuốc, cơn sốt cũng lui.
Bên giường có ít thức ăn, ta đút nàng ăn một chút, rồi cũng ăn vài miếng. Sau đó, ta trèo lên giường, nhẹ nhàng ôm lấy nàng.
A Nương trước kia hẳn đã chịu nhiều khổ cực.
Nàng tỉnh lại, nhìn xung quanh liền hoảng hốt run rẩy, ôm chặt lấy ta, không cho ta đi lại lung tung.
Ta cũng không dám cử động, cứ thế run run chờ đợi hai ngày.
Đến ngày thứ hai, có người đến, đưa chúng ta ra ngoài.
Thì ra, chúng ta đã vào hoàng cung. Chốn này quả thực rộng lớn vô cùng, người đông đúc tấp nập.
Trước kia, A Nương, A Cha, A Huynh và A Tỷ đều từng sống ở đây sao?
Trên đường đi, ta gặp lại vị bá bá nọ. Y mặc y phục lộng lẫy sáng chói, trông thần thái uy nghiêm lạ thường.
Thấy ta hiếu kỳ nhìn xung quanh, y hỏi ta có thích nơi này không.
Ta lắc đầu: “Không thích lắm. Người nhà ta từng chịu khổ ở đây, bọn họ nhất định không thích, ta cũng vậy.”
Nơi này tuy đẹp đẽ nhưng chắc chắn không phải chốn tốt lành.
Khi còn ở đây, A Cha, A Nương, A Huynh và A Tỷ đều đã trải qua những ngày tháng bi thương nhất.
Bá bá mỉm cười, đưa tay xoa đầu ta: “Hãy về nhà đi, đừng quay lại nữa.”
A Nương thở phào nhẹ nhõm, kéo ta quỳ xuống dập đầu với y.
Sau khi rời cung, chúng ta được đưa đến ngoài thành.
A Cha cùng A Huynh, A Tỷ đã đợi sẵn, họ đều thay áo vải thô, gương mặt cũng ngập tràn ý cười.
Ta quay đầu nhìn về phía kinh thành: “Đáng tiếc cho quán đậu hủ của ta và A Nương.”
Hành lý và ngân lượng đều còn trong đó!
A Cha bật cười: “Tiền mất có thể kiếm lại, miễn là cả nhà được đoàn tụ.”
A Nương cũng gật đầu, cố hết sức ôm chặt lấy chúng ta.
A Cha cùng nàng quàng tay, ôm chặt ba người chúng ta vào lòng.
“Về nhà thôi.”
“Về nhà.”
Cả nhà ta, như năm ta sáu tuổi, lại một lần nữa bước trên con đường trở về.
Lần này, không còn phải trốn tránh, không còn phải thấp thỏm lo âu.
Thuở nhỏ, nhà ta rất nghèo, đến năm sáu tuổi, cha mẹ đem ta đi đổi lấy ngân lượng.
Họ muốn ta vào cung làm thái giám, nơi ấy bạc nhiều.
Lúc đó, ta đứng bên ngoài cung, tay cầm hai chiếc bánh bao nhân thịt mà A Nương mua cho.
Lần đầu tiên trong đời, ta được ăn bánh bao nhân thịt, cũng là lần đầu tiên thấy A Nương nở nụ cười với ta.
“Ăn đi, ăn xong rồi, mẫu tử chúng ta xem như đoạn tuyệt. Đừng trách A Nương, A Nương cũng là bất đắc dĩ.”
Ta không nói gì, quay đầu đưa hai cái bánh bao cho một tiểu khất cái bên cạnh.
Hắn xấu xí, lại dữ tợn, xin ăn cũng khó khăn hơn kẻ khác.
Hắn ngẩn ra một chút, nhận bánh bao, rồi mạnh miệng nói với ta:
“Ngươi chờ đó! Đợi lão tử có tiền, nhất định sẽ trả ngươi một nghìn cái bánh bao!”
Ta bật cười, chỉ vào hoàng cung:
“Vậy ngươi phải đến nơi kia tìm ta rồi, ta sắp vào cung làm thái giám.”
Hắn đờ người, muốn trả lại bánh bao cho ta, còn hỏi ta có muốn trốn không, theo hắn làm khất cái, hắn có thể che chở ta.
Ta lắc đầu, cùng A Nương bước vào cung.
Tịnh thân rất đau, tưởng chừng không qua nổi, nhưng ta cắn răng chịu đựng, cuối cùng cũng sống sót.
Từ đó, ta theo sư phụ học cách hầu hạ người, học cách bị đánh mà vẫn phải tươi cười nói “tạ chủ long ân.”
Sư phụ hầu hạ hoàng đế, ta theo sư phụ, cũng xem như một tiểu thái giám có chút thể diện.
Chỉ là ta quá ngu dốt, mãi vẫn không học được nhiều, một lần còn chọc giận hoàng đế, suýt nữa bị đánh chết.
Sư phụ không thể giữ ta bên cạnh nữa, thấy ta khéo tay, bèn cho ta học nghề thêu, chuyên làm y phục.
Tay nghề giỏi cũng có thể giúp ta đổi lấy phần thưởng của các nương nương.
Ta quỳ xuống dập đầu: “Sư phụ, đa tạ người đã vì đồ nhi mà suy nghĩ. Nếu còn có thể sống đến ngày đó, nhất định sẽ phụng dưỡng sư phụ đến lúc lâm chung.”
Sư phụ khoát tay, cười khổ:
“Đến lúc đó, nhớ giúp ta thu thập thi thể đầy đủ là được.”
Dù có là đại thái giám được hoàng đế sủng ái nhất, ông cũng không dám nói mình có thể ch/ế/t già yên ổn.
Bên ngoài thiên hạ đã loạn, hoàng đế vẫn đắm chìm trong tửu sắc, trong cung cũng rối ren.
Các phi tần tranh đấu, thái tử nắm chặt vị trí Đông Cung, luôn lo sợ bị đoạt mất.
Hoàng đế uống đan dược, hứng khởi liền tùy tiện sủng hạnh cung nữ.
Nếu cung nữ nào sinh được con trai, liền bị thái tử sát hại. Nếu là nữ nhi, không ai quan tâm.
Chẳng ai dám làm loạn trước mặt hoàng đế, những kẻ gây chuyện, tất cả đều đã ch/ế//t.
Lúc đó, ta bị bệnh nặng, tưởng sắp ch//ế/t, may nhờ A Ngọc cứu mạng.
Nàng biết trị bệnh, tự trồng dược thảo, không chỉ cứu ta mà còn giúp không ít cung nữ, tiểu thái giám trong cung.
Nàng xinh đẹp, sợ bị ức hiếp, không dám xuất đầu lộ diện, nhận việc quét dọn lãnh cung, xem đó là chuyện tốt.
Lúc rảnh rỗi, nàng trồng thuốc, trồng rau, nuôi thỏ, nuôi gà, tự túc sinh sống.
Ta hỏi nàng có muốn tiến thân không, nàng cười khổ:
“Có cơm ăn đã là tốt lắm rồi, nào còn dám vọng tưởng tiến thân? Ta chỉ mong sống đến hai mươi lăm tuổi, đến ngày được ra cung, tìm một nơi non xanh nước biếc, sống những ngày bình yên.”
Ta thở dài: “Thiên hạ loạn lạc, bên ngoài cũng chẳng tốt đẹp gì. Ta chính là vì gia cảnh bần hàn, không sống nổi mới bị bán vào cung.”
Ánh sáng trong mắt A Ngọc dần tắt, nàng cúi đầu nhổ cỏ, trông thật ảm đạm.
Ta thầm trách bản thân lỡ lời, suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
“Nếu thật có ngày đó, chúng ta cùng ra cung đi. Ta biết thêu thùa, có thể làm y phục, có thể nuôi gia đình.”
Nàng ngẩng đầu, mặt đỏ lên, đôi mắt cũng hoe đỏ, nhưng vẫn nở nụ cười: “Được.”
Sau đó, hai bằng hữu của nàng bị hoàng đế sủng hạnh, mang thai.
Sư phụ ta không nỡ để họ ch//ế/t mãi, bèn giấu họ vào lãnh cung, để A Ngọc chăm sóc.
Không lâu sau, cả hai đều sinh con, một nam một nữ.
A Ngọc giúp họ đỡ đẻ, nhìn thấy nam hài liền giật mình, bèn cải trang nó thành nữ nhi, không dám để ai phát hiện.
Bên ngoài đã có phản quân tạo phản, hoàng đế và thái tử đều bận rộn, không ai đoái hoài đến lãnh cung, hai hài tử mới sống sót.
Nhưng rồi, A Ngọc lại bị Lý Triệu khi nhục.
Khi ta tìm được A Ngọc, nàng đã mất lưỡi, toàn thân xanh tím, hình dạng gần như chẳng còn giống người.
Cầm dao trong tay, ta tìm đến Lý Triệu, muốn chém hắn thành muôn mảnh, nhưng lại bị hắn đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.
“Hừ, một tên thái giám ch/ế//t tiệt, cũng dám vì nữ nhân mà ra mặt? Ha ha, ngươi xem lại mình có bản lĩnh đó sao?”
Ta không có bản lĩnh ấy. Suốt bao năm nay chỉ biết co đầu rụt cổ mà sống, rốt cuộc vẫn là một tên thái giám vô dụng.
Thương tích đầy mình, ta đến cầu xin sư phụ, nhờ ông mời một vị thái y chữa trị cho A Ngọc.
Nhưng từ lúc tỉnh lại, nàng không còn nở nụ cười nữa.
Ta dặn dò A Bình và An An luôn theo sát nàng, ngày ngày chăm chỉ may vá, nhận thêm việc riêng, chỉ mong kiếm được chút bạc, sớm tìm đường đưa bọn họ ra khỏi cung.
Cái nơi này, thật sự không thể ở thêm được nữa.
Chín tháng sau, A Ngọc hạ sinh A Bảo.
Chúng ta từng nghĩ đến việc bỏ đứa trẻ này, nhưng rốt cuộc không làm được.
A Bảo là một hài tử kiên cường, dẫu phải trải qua những chuyện như vậy, vẫn kiên trì đến với thế gian, tiếp tục sống sót.
Dù sao cũng là một mạng người, A Ngọc vốn mềm lòng, làm sao có thể nhẫn tâm xuống tay với cốt nhục của chính mình?
A Bảo dung mạo xấu xí, giống hệt Lý Triệu, nhưng khi con bé nắm lấy ngón tay ta, ta lại nhớ đến A Ngọc.
Nàng từng nói, nàng muốn có một gia đình, muốn sống ở một thôn trang nhỏ, có nhà cửa, có người thân, có vườn rau, nuôi gà nuôi vịt.
A Bảo chính là người thân duy nhất của nàng.
A Bảo, nhất định phải sống.
Cuối cùng, ta tìm được cơ hội, đưa A Bảo ra ngoài, gửi gắm vào nhà của đệ đệ ta.
Nhưng ngày tháng trong cung càng lúc càng khắc nghiệt, ta chẳng tìm thêm được cơ hội đưa A Ngọc, A Bình và An An rời đi.
May mắn thay, ta vẫn có thể xuất cung, thỉnh thoảng đến thăm A Bảo.
A Bảo sống không tốt lắm, dung mạo chẳng ưa nhìn, nhưng đôi mắt con bé lại giống hệt A Ngọc, dịu dàng, trong sáng.
Ngày Nghĩa Vương công thành, là ngày chúng ta vui sướng nhất.
Ta muốn nhân cơ hội này dẫn theo sư phụ, A Ngọc, A Bình và An An bỏ trốn, nhưng khi đến nơi thì sư phụ đã mất.
Hoàng đế bị phản quân ép phát điên, gi/ế/t sạch những kẻ bên cạnh, sư phụ là người đầu tiên.
Ta mang xác ông đi chôn, bởi ta đã hứa sẽ lo hậu sự cho ông.
Lý Triệu thế mà lại dẫn quân chiếm kinh thành, cướp bóc vàng bạc châu báu, giết sạch quan binh giữ thành, sau đó nghênh đón Nghĩa Vương vào, nhờ vậy mà đổi lấy một chức quan trong triều đại mới.
Thật đáng buồn, kẻ ác chẳng gặp ác báo.
Nhân lúc hỗn loạn, chúng ta rời khỏi hoàng cung, chôn cất sư phụ, rồi chạy đi tìm A Bảo.
Chúng ta biết, với thân phận này mà trốn ra ngoài, sớm muộn gì cũng gặp rắc rối.
Những ngày tháng tự do này, e rằng chỉ như một giấc mộng, chẳng rõ lúc nào sẽ phải hoàn trả.
Chúng ta không muốn liên lụy A Bảo, nhưng A Ngọc chưa từng gặp mặt con bé, chí ít cũng phải để mẹ con họ nhận ra nhau một lần.
Ban đầu, đây vốn là lần chia ly, nhưng chỉ một lần gặp gỡ, lại khiến họ chẳng thể rời xa.
Khi thấy A Bảo bị đánh đến thương tích đầy mình, gầy yếu rụt rè, A Ngọc đỏ hoe đôi mắt.
Nàng leo lên người phụ nhân kia, mặc kệ vết thương trên chân, từng cái từng cái tát thẳng xuống.
Chúng ta mang A Bảo đi, con bé vẫn dè dặt, nhưng ánh mắt đã cong lên vui vẻ.
Sau đó, chúng ta trốn đến Hạ Liễu thôn, quê mẹ của A Bình. Nơi này hẻo lánh, không ai biết chúng ta là ai.
Cuộc sống ở Hạ Liễu thôn bình dị, đôi khi có chút va chạm, nhưng dân làng cũng chỉ nhỏ nhen chứ không hiểm ác, nếu đối xử tốt với họ, họ sẽ nhớ ơn mà báo đáp.
So với những ngày tháng như bị ăn sống nuốt tươi trong cung, nơi đây yên bình đến mức khiến chúng ta ngỡ mình đang nằm mơ.
Nhưng mộng nào rồi cũng có lúc tỉnh.
Khi ta vừa chọn được một chiếc khóa bạc cho A Bảo, lại gặp phải thuộc hạ của Lý Triệu, hắn nhận ra ta.
Hắn bắt ta, tìm đến A Bình và An An, kéo cả ba người đi.
Ta dùng số vàng bạc mà sư phụ để lại nhiều năm, đổi lấy an toàn cho A Ngọc và A Bảo.
Năm xưa, sư phụ cất giữ rất nhiều châu báu, đến ch/ế/t cũng chưa từng dùng đến.
Ta vẫn luôn để đó, hôm nay có thể dùng nó đổi lấy sự bình an cho mẹ con nàng, hẳn ông cũng sẽ không trách ta.
Chỉ tiếc cho A Bình và An An, chung quy bọn họ vẫn là con của hoàng đế, chạy không thoát số mệnh.
Buồn cười thay, bọn họ chưa từng được hưởng chút ân sủng nào vì thân phận hoàng tử, công chúa, từ lúc sinh ra đã phải sống trong sợ hãi.
Hoàng đế đã ch/ế/t, vậy mà bọn họ vẫn phải chịu liên lụy.
A Bình cười khổ nói: “Đây chính là số mệnh. Chỉ cần mẫu thân và A Bảo được bình an, chuyện gì cũng đáng.”
Chúng ta bị đưa vào cung, gặp được tân hoàng, tuy không có nguy hiểm, nhưng cũng chẳng thể rời đi nữa.
Vì A Ngọc và A Bảo, ba người chúng ta cũng cam lòng ở lại.
Năm người, có hai người được tự do sống tốt, vẫn hơn cả nhà cùng ch/ế/t.
Chỉ mong A Ngọc và A Bảo thay chúng ta tận hưởng những ngày tháng thái bình.
Chúng ta không ngờ, hoặc có lẽ đã sớm đoán trước được, A Ngọc và A Bảo vẫn tìm đến đây.
Mẹ con họ cùng một tính khí, bướng bỉnh như nhau, một khi đã quyết thì chẳng chịu quay đầu.
Khi họ bị Lý Triệu bắt, ta vẫn nghĩ, dù sao cũng là cốt nhục, hắn sẽ không giết hai người họ.
Nhưng khi hoàng đế đưa chúng ta vào cung, ta mới biết, A Ngọc và A Bảo suýt nữa đã bị hắn đánh chết.
Tên súc sinh ấy, vẫn tàn nhẫn như vậy.
Nhìn A Ngọc hấp hối, ta lại muốn giết Lý Triệu, nhưng ta vẫn chỉ là một tên thái giảm vô dụng.
Hoàng đế hỏi ta: “Ngươi còn nhớ lời hứa năm xưa không? Trẫm từng nói sẽ trả ngươi một ngàn cái bánh bao thịt.”
Ta sững người, không ngờ vị hoàng đế trước mắt, lại là tên tiểu khất cái năm nào.
Hắn nói: “Một ngàn cái bánh bao thịt, ngươi chắc không còn cần nữa, vậy trẫm ban cho ngươi một điều ước.”
Ta quỳ xuống cầu xin: “Hạ thần chỉ mong được đoàn tụ cùng gia đình…”
Hoàng đế đã đồng ý.
Từ đây, thế gian không còn công chúa hay Vương gia, chỉ có nhà Dương gia ở Hạ Liễu thôn.
Chúng ta rời kinh thành, sống những ngày an yên.
Mà Lý Triệu, cuối cùng cũng gặp ác báo.
Ngày A Bảo mười ba tuổi, ta đặt chiếc khóa bạc lên cổ con bé, khẽ thì thầm:
“Chỉ mong A Bảo của ta năm nào cũng có hôm nay, suốt đời được bình an vui vẻ. Mong cho cả nhà ta, mãi mãi bình an.”
Mời Quý độc giả ẤN vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới.
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để tiếp tục đọc toàn bộ truyện!
https://s.shopee.vn/1LVfDFbsx1
Xin chân thành cảm ơn bạn!