32
Nửa tháng sau, Vệ Vô Dạng cầm một tờ giấy, hớn hở đến trước mặt ta:
“Đại bàng một sớm cưỡi gió bay,
Ngược gió thăng lên chín vạn dặm.
Dẫu khi gió ngừng mà rơi xuống,
Cũng đủ khuấy động biển xanh thẳm.
Người đời thấy ta điệu khác lạ,
Nghe lời lớn mật liền chê cười.
Tuy bậc thánh nhân còn kiêng hậu bối,
Nam nhi há dễ bị khinh thường.”
Vệ Vô Dạng nâng cằm, bừng bừng tự đắc: “Lâm Miên Miên, biết ai gửi tặng bài thơ này không?”
Ta biết. Tất nhiên là biết.
Bài thơ ấy do ta nhờ Kỳ Ngọc tỷ viết thay.
Trong sách có câu “lang tài nữ mạo, thiên tác chi hợp” có lẽ chính là nói Vệ Vô Dạng và Kỳ Ngọc tỷ.
Chỉ là khi ta nhìn đôi mày mắt tinh tế của hắn, trong lòng lại dấy lên chút không nỡ.
Nhưng nghĩ tới sản nghiệp của ta hiện tại, nỗi buồn kia cũng như mây khói tan đi.
Không có Vệ Vô Dạng, ta vẫn có thể chọn một người chồng hiền lành, ngoan ngoãn, làm rể vào ở rể cũng chẳng sao.
Vệ Vô Dạng lẩm bẩm gì đó bên tai ta, ta nghe chẳng rõ.
Sau ngày hôm đó, hắn như sống lại một lần nữa, tinh thần phơi phới.
Đại sư nói quả không sai, số mệnh Vệ Vô Dạng đúng là cát tường.
Ban đầu, khoa thi Hương thí ba năm mới tổ chức một lần, hắn lại bệnh đúng dịp, tưởng phải chờ thêm ba năm.
Không ngờ, vào tháng Chín, Cửu hoàng tử tra ra vụ gian lận thi cử.
Hoàng thượng nổi giận, xử phạt một loạt quan lại.
Sau đó quyết định, tháng Hai năm sau mở lại khoa thi.
33
Ngày bảng vàng niêm yết, kinh thành truyền tin về: Vệ Vô Dạng đỗ thủ khoa Hương thí “Hội Nguyên”.
Tháng Ba, vào điện thí, lại được Hoàng thượng đích thân khen ngợi.
Tin mừng truyền về nhà, tổ mẫu cười không khép được miệng, người trong phủ ai nấy đều hớn hở.
Ta cũng mừng. Nhưng… ta sắp phải rời đi rồi.
Ta còn nhớ lời thầy bói nói hôm ở chùa:
“Công tử số mệnh tốt, cưỡi ngựa dạo phố, lại gặp người hữu duyên.”
Giờ đây, chính là lúc hắn gặp “người hữu duyên”.
Từ sau khi được Vệ Vô Dạng dạy viết chữ, ngày nào ta cũng luyện tập chăm chỉ.
Giờ đây, ta đã viết được lối chữ Tiểu Khải cài hoa thanh tú, tao nhã.
Ta viết một tờ hòa ly thư, rồi đến từ biệt tổ mẫu.
Nghe xong, bà rưng rưng nước mắt, vuốt đầu ta mà nói:
“Miên Miên là đứa tốt. Là Vô Dạng không xứng với con.
Con cứ an tâm mà đi. Chỉ cần bà còn sống một ngày, Vệ phủ mãi còn chỗ cho con về.”
Lúc từ biệt, tổ mẫu lại lén nhét cho ta một túi đầy lá vàng.
Ngày Vệ Vô Dạng cưỡi ngựa, cười nói rạng rỡ giữa phố phường, ta ở phía Đông thành khai trương tiệm phấn son thứ sáu.
Mỗi ngày tiếp khách không ngớt, đếm bạc đến mỏi cả tay.
Lúc rảnh rỗi, ta lại nghiên cứu thêm vài công thức mới.
Vì số lượng giới hạn, giá thành cao, ngược lại lại trở thành hàng “hot” nhất trong tiệm.
Sau khi hòa ly, ta nghĩ bụng: hay là tìm một chàng rể vào ở rể, ngoan một chút, giúp ta lo chuyện buôn bán cũng tốt.
Chỉ là ta vạn vạn không ngờ, còn chưa kịp dán thông báo tìm rể, Vệ Vô Dạng đã đến tìm ta rồi.